Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

HỒ TÂY


HỒ TÂY
Hải Thăng

 Ảo huyền mặt nước Hồ Tây
         Lung linh sương phủ, ngất ngây lòng người
Dù cho đi bốn phương trời
Hồn thơ neo đậu suốt đời Hồ Tây.





Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Đà Lạt, trúc đào


Đà Lạt, trúc đào

Bài Trúc Đào(*) ngày xưa ta thường hát
Dìu em vào giấc ngủ mộng trăm năm
Nay cũng thế, trái tim ta vẫn hát
Nghe mòn hơi vang vọng chốn xa xăm

Ngọn Trúc Đào lã cành trên đường phố
Đà Lạt buồn lặng lẽ tiễn thu đi
Lối hẹn cũ bước chân em còn đó
Dấu thời gian lay động thuở xuân thì

Ai biết được đời chia hai ngã rẽ
Ta phương Đông mà em ở phương Tây
Níu ngày tháng cõng trên lưng nỗi nhớ
Đêm mơ xa huyễn mộng cảnh sum vầy

Tiếng vó ngựa nhẹ khua trên đường vắng
Đánh thức ta kỷ niệm Vọng Nguyệt Lầu
Đêm tản bộ vòng quanh Trương Công Định
Ta vẫn còn lưu ký ức ngàn sau

Sương xuống thấp phủ đôi bờ vai nhỏ
Nép vào nhau chuyền hơi ấm cho nhau
Nghe sương khóc trên cành cây ngọn cỏ
Mai chia xa biết gặp lại ngày nào !

Đêm Đà Lạt, đêm cuối cùng nguyệt tận ?
Mà sao nghe rưng rức phút trao tình
Em vẫn đó như là em đã mất
Tay trong tay mà xa cách nghìn trùng

Mùa đông tới nhắc ta ngày đưa tiễn
Đà Lạt buồn vẫy gọi đến mòn hơi
Cánh chim sắt chở em về bên đó
Bỏ lại ta giữa tâm trạng rối bời

Mấy mươi năm mù tăm chim viễn xứ
Nhạc Trúc Đào âm hưởng có còn không ?
Tiếng ta hát còn lay tình nguyệt động
Mà sao im thin thít tiếng tơ lòng ?

Ta vẫn thế, ôm mối tình Đà Lạt
Đêm ngắm sao, ngày nhắn gió gọi mây
Vài năm nữa biết ai còn ai mất
Mà nhớ nhung vẫn mãi cứ vơi đầy

Chút vốn liếng nầy đây ta có được
Sẽ mang theo về bên cõi vĩnh hằng
Phút giao ngộ vô hình nào sẽ đến
Xin em đừng xa cách nữa được không ?

Tuyền Linh
2009

 (*) Nhạc phẩm Trúc Đào
Thơ: Nguyễn Tất Nhiên
Nhạc: Anh Bằng

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

đầu đời


đầu đời

về: Trân Châu

hình như…
tôi đã tặng em cả bầu trời
ngày tôi mới lớn
ngày tôi luôn chạy trốn
bản năng mình trong bức rức gái trai
tôi tập đếm 1, 2
khi con tim mình rung đập
nhưng không bao giờ tôi đếm được
bởi con tim luôn loạn nhịp…liên hồi…

hình như…
tôi đã tặng em cả bầu trời
ngày mới bước chân vào Trường Trung Học
Phan Châu Trinh là nơi tôi ẩn giấu
chút rung càm đầu đời vụng dại đơn phương
guốc mộc khua rộn rã khắp sân trường
tôi lén lút giấu tia nhìn đắm mộng
trạng thái tâm hồn bấy giờ là cơn sóng
cứ nhấp nhô cuốn hút đến lạ đời

hình như…
tôi đã tặng em cả bầu trời
tặng tuổi hoa niên thuở sách đèn hoa bướm
tặng những ước mơ chẳng bao giờ hiện thực
tặng những mùa hè và chùm phượng vỹ rưng rưng
tặng em cả tuổi xuân
tặng ánh mắt ấp e trước nụ hồng lộc biếc
tặng những rụt rè…ngại ngùng…câm nín
tặng buổi tan trường lẻo đẻo giấu niềm riêng

hình như…
chẳng bao giờ tôi dám nói yêu em
sợ cỏ dại hai bên đường nghe được
sợ sỏi đá dưới chân cất lời giễu cợt
sợ lũ chim trên cành ríu rít trêu lêu
tôi sợ nhất nói tiếng yêu
tôi cũng thích nhất với tiếng yêu
sự mâu thuẫn là cái dằm cắm sâu vào hồn mộng
em làm sao biết được vết thương sâu hay cạn
chính tôi cũng không biết được, huống là…
thời gian… việc gì rồi cũng phôi pha
nhưng cái dằm làm sao rút ra được ?
nó giản đơn chỉ là vết xước
nhưng đã ký sinh vào da thịt tôi rồi
và đồng hành cùng tiềm thức, ôi thôi…!
tôi vừa sợ vừa vui khi chúng cùng thức giấc

đấy, em thấy không, người tôi luôn mâu thuẫn
như thuở học trò gặp em vẫn tỉnh bơ
làm bộ không yêu, nhưng yêu đến dại khờ
chút tự ái đã khiến tương lai tôi gãy đổ
bởi thất tình nên học hành dang dở
không thành công, mà chẳng biết có thành nhân ?
nửa dại, nửa khôn, nửa điếc, nửa câm
mặc con tạo xoay vần buồn vui thế sự

hình như…
tôi nhớ cố hương hay nhớ em ?
chẳng biết !
nhưng có một điều chắc chắn
rất nhớ Cổ Viện Chàm (*)
nhớ làng Nại Hiên Tây một thuở đã cưu mang
cả tôi và em, cái thời cởi trần tắm mưa bắt dế
nhớ chợ Vông Đồng chờ mẹ về vòi bánh
nhớ bến sông Hàn những đêm sáng trăng treo
nhớ quá con đường hoài niệm Trưng Nữ Vương
đã ghi dấu bao nỗi niềm hoài cảm

tôi sẽ về thăm làng thăm xóm
thăm trường xưa bạn cũ thuở sách đèn
và…dĩ nhiên tôi phải thăm em
như thăm cố hương sau nhiều năm lưu lạc

hình như…
tôi đang khóc ?
nước mắt bây giờ hay nước mắt ngày xưa
đã tích lũy bao năm trong câm nín dư thừa
bất chợt tuôn ra từ suối nguồn huyền thoại
xin đốt chút trầm hương để khép lời vụng dại
của ngày xưa và của cả bây giờ
mãi mãi là em…mãi mãi là thơ…
cảm xúc đầu đời chẳng bao giờ phai được

tuyền linh
2014

 (*) viện lưu trữ tượng cổ Chiêm Thành tại Đà Nẵng,
nằm trong địa phận làng Nại Hiên Tây



Thứ Ba, 20 tháng 10, 2015

HỒ ĐỒNG MÔ


Gần giống hồ Đồng Mô


         HỒ ĐỒNG MÔ
                                    Hải Thăng

Đồng Mô trời nước trong xanh
Trăng non in bóng, chòng chành thuyền câu
Mây trời, bóng đảo lồng nhau
Thuyền ai nhẹ lướt vớt câu thơ tình.


Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

ĐẦY TỚ & NHÀ THƠ

Thấy ảnh đẹp lấy về đăng lên thôi!
Đăng trong thư mục: CLB những người thích đùa.

     ĐẦY TỚ & NHÀ THƠ
                               Hải Thăng

     Ham chơi là bọn nhà thơ
Suốt ngày ra ngẩn, vào ngơ thôi mà
     Bọn "đầy tớ" của chúng ta
Nó là bố, nó là cha dân lành
     Tiến thân: Nó nịnh chúng mình
Khi đã vững ghế: Nó thành vua tham
.
     Ngẫm đời lại để mà xem.

QUÁ ĐIỆU ĐÀNG




QUÁ ĐIỆU ĐÀNG
Hải Thăng

Cu Cường hay nghịch, lại hay đùa
Hộp lạc của ông cứ thế khua
Va nhẹ vào đầu cu cậu Tít*
Ông trêu - Cu Tít mới khóc òa


Tưởng cháu khóc là làm nũng ông
Thế mà nức nở có buồn không
Ông ôm lấy cháu: Ông xin lỗi
Cháu lại nhoẻn cười vui với ông./.         

Hà Nội, tháng 12 năm 2011


****************************************
* Tít là em trai của Cường       

Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2015

Hoa ngâu


Hoa ngâu

Em về đầu tháng tư âm (*)
Li ti vàng phớt lộc mầm nõn tơ
Hữu tình em ghé vào thơ
Cho ta ngây ngất mộng mơ hương mùa

Dịu dàng em chẳng se sua
Núp trong nách lá gió lùa hương bay
Chao ôi là phút giây nầy
Hồn ta chắp cánh mộng bay tận trời

Sao em không nói một lời
Để câu thơ mãi bồi hồi luyến lưu
Mây trôi gió thổi hương đưa
Hồn ta chừng cũng vàng ươm sắc tình

Tấm vàng nho nhỏ xinh xinh
Nhìn em nhớ giọt lệ tình tuổi hoa
Tình đầu đời, - cơn mơ qua
Chừ đây vẫn thấy còn xa xót buồn

Hoa ngâu em nở đầu mùa
Lòng ta hiu hắt gió lùa tình lên
Bao giờ trời đất giao hoan
Ướp giùm ta chút mộng tàn ngày xưa ?

Tuyền Linh

(*)  Hoa ngâu nở vào đầu tháng tư âm lịch, hoa nhỏ li ti, màu phớt vàng, hương thơm ngan ngát, dịu nhẹ.