Thứ Năm, 2 tháng 4, 2015
NGẮM CẢNH HỒ
NGẮM CẢNH HỒ
Hải Thăng
Thấp thoáng sương che khắp mặt hồ
Lâng lâng ngắm cảnh gợi hồn thơ
Sớm chiều thư thái thung dung bước
Tiên cảnh đây rồi thỏa ước mơ./.
Mở lòng
Mở Lòng
Đành chôn quá khứ đau buồn
Thắp cây nhang nguyện cho hồn Thu xanh
Hỡi Em, hỡi Chị, hỡi Anh !
Tôi xin một chút mộng lành được không ?
Mưa đời dội nát phố Đông
Nghiêng tai nghe cả nỗi gần niềm xa
Chẳng bao lâu đến Ta bà
Mang chi hơi thở mở ra oan cừu
Cám ơn đời có ngôi Chùa
Để ai qua đó mà mua phước lành
Để ai tới đó tụng kinh
Để ai về đó soi mình tĩnh tâm
Rồi ra, mọi thứ yên nằm
Chờ linh hồn thoát sang lần kiếp sau
Sá gì những chuyện bể dâu
Mà ân mà oán để sầu riêng mang
Giọt sương đọng mãi cũng tan
Oan cừu giữ mãi đem sang kiếp nào ?
Chắc gì còn gặp lại nhau
Sáu đường, ba nẻo, ngã nào cho ai ?
Tuyền Linh
01.9.2013
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2015
NHỚ BẾN SÔNG QUÊ
NHỚ BẾN SÔNG QUÊ
Thọ Trương
Ta về thăm bến sông quê
Thuyền ai xuôi ngươc đi về âm vang
Xóm thôn mướt ánh trăng vàng
Bên sông đường nhỏ, quanh làng lũy tre
Bâng khuâng nhớ những trưa hè
Mắt em lúng liếng, chân quê đậm đà./.
Thứ Bảy, 21 tháng 3, 2015
Tháng hai với cõi tạm nương
Tháng hai với cõi tạm nương
Về vong linh hiền thê
Hai tuần nữa là giỗ em
Giọt sương trĩu nặng bên thềm chực rơi
Tháng hai lạnh một góc trời
Ngồi đây đếm những đầy vơi từng ngày
Mắt môi chạm nỗi nhớ đầy
Vực sâu tiềm thức lay bay tóc người
Lòng đau như cắt trăm đường
Tháng hai với cõi tạm nương còn gì !
Bàn tay tử, biệt, sinh, ly
Níu vào ngày tháng cố ghì nỗi đau
Bốn mươi năm…qua thật mau
Sao còn giọt nhớ đượm màu thiên thu
Tháng hai mưa nắng bể dâu
Ngồi đây, ngồi tận đỉnh sầu tháng năm
Vòng tay cổ tích xa xăm
Choàng ôm một mảng phù vân lạnh hồn
Tuyền Linh
Mùng 2 tháng 2 Ất Mùi, 15
Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015
Em, hoa ban trắng Đà Lạt
Em, hoa ban trắng Đà Lạt
Em về Đà Lạt bao giờ
Mà ra khoe sắc khi tờ mờ sương ?
Nhìn em trắng xóa ven đường
Quang Trung, Trần Phú, như vương vấn tình
Em luôn nhoẽn miệng cười xinh
Dọc Trần Hưng Đạo rập rình ai đây !
Tao nhân mặc khách đang say
Sắc hoa trắng nõn, muốn vay chút tình ?
Hỡi hoa ban trắng xinh xinh !
Có nghe ta đã ngỏ tình em không ?
Em về trời hết bão giông
Đem rừng Tây Bắc về hong nắng vàng
Em về vừa lúc mùa sang
Phố phường Đà Lạt xênh xang hội mùa
Từng chùm hoa trắng se sua
Hương thơm ngan ngát gió lùa tình lên
Mộng mơ cánh thắm duyên bền
Giữa trời Đà Lạt em đem tin lành
Em về trai gái xe duyên
Đẹp thay thục nữ thuyền quyên luyến tình
Hỡi hoa ban trắng hiển linh !
Có nghe trời đất giao tình nước non ?
Tuyền Linh
Thứ Hai, 16 tháng 3, 2015
Chiếc bóng
Chiếc bóng
Thế là hết, chẳng còn gì
Chiều tàn khóe mắt, tình đi đường tình
Lời nào xé nát con tim
Hận người hướng ngoại, nhận chìm đời nhau
Buồn cho chiếc bóng bên cầu
Nửa thương phận bạc, nửa sầu tình nương
Hồn còn thắp sáng dung nhan
Lệ còn nhỏ xuống cung đàn hương bay
Chiều đi sương thấm vai gầy
Chia ly sao chẳng một lời tiễn đưa
Nghe tình khóc dưới trăng sao
Trái tim lỗi nhịp gầy hao linh hồn
Ta chừ buồn chảy thành sông
Trôi theo dĩ vãng mượn dòng thơ say
Nghe tình còn nặng hai vai
Tóc cài sương bạc, sao khuya gọi hồn
Mùa Thu nức nở bên song
Tiếng thơ điệu nhạc từng dòng lệ tuôn
Ngồi trông chớp bể mưa nguồn
Mà nghe tâm não từng luồng sóng xô
Tuyền Linh
06.8.2011
Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015
Gầy hao tuổi trời
Biết có được thế nầy không ?
Sớt đôi bát nước ấm lòng cho nhau
Đời toàn văn vẻ đãi bôi
Tìm đâu ra chút ngọt môi mặn tình
Ba bảy năm… vẫn một mình
Bước đời khập khiễng chênh vênh góc trời
Níu thời gian để cầm hơi
Đắng, cay, bùi, ngọt rã rời xác thân
Bắt phong trần, phải phong trần
Có, không, được, mất đã lần lượt qua
Ém đi những xót những xa
Để tìm chút nắng chiều tà thóp thoi
Tình đời bạc trắng như vôi
Sau cơn mê ấy là hồi oán ân
Phong trần hoàn lại phong trần
Vần thơ nhịp thở vẫn nằm chơi vơi
Một trăm năm là hết đời ?
Còn bao năm nữa xa rời nỗi đau
Cho thơ ngậm chút ngọt ngào
Cho tôi thôi hết gầy hao tuổi trời
Tuyền Linh
2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







